Dạo trước, có cô bé trong team vừa ra trường đi làm ở công ty mình. Lúc hỏi tài khoản ngân hàng của cô bé để chuyển khoản, thì cô bé đọc số tài khoản của ngân hàng Agribank – Ngân hàng Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn. Mọi người tự dưng ngừng một nhịp rồi trêu cô bé là ơ, thời này ai lại dùng Agribank thế kia.
Mà đúng thật, đã rất lâu rồi mình mới thấy người trẻ dùng thẻ của Agribank – một ngân hàng phổ biến ở các tỉnh thành.
Mình đã không sử dụng dịch vụ của Agribank từ rất lâu rồi. Chiếc thẻ ATM gợi ra những cánh đồng, hợp tác xã, ruộng lúa, xe máy cày, những ngôi nhà thấp tầng trong những con đường làng nhỏ. Đó là quang cảnh hiện tại của nhà mình dưới quê. Một chiếc thẻ ngân hàng cho biết bạn đến từ đâu.
Tâm lý dân tỉnh lẻ là một điều gì đó luôn mắc kẹt trong mình. Dù bao nhiêu năm trôi qua sống và làm việc ở Sài Gòn, đi Tây đi Ta đủ khắp, dù có tắm bao nhiêu nước của sông Sài Gòn này thì mình vẫn luôn biết rằng, mình chẳng thuộc về vùng đất này. Và vì cái cảm giác không thuộc về đó, mình luôn cảm thấy lạc lõng.
Bao nhiêu bạn nữ trẻ rời vùng quê lên Sài Gòn trọ học và đi làm, thành công hay thất bại, nhiều bạn luôn có cảm giác đó. Cảm giác rằng mình luôn phải rướn lên, phải so sánh, phải nỗ lực hơn cô gái Sài Gòn kia – những cô gái được sinh ra ở thành phố sống cùng bố mẹ.
Dân tỉnh lẻ – những khi gặp chuyện gì khó nhọc trong lòng, sẽ cố gắng kìm lại, rồi co kéo lịch làm việc tìm một ngày bắt xe về quê khóc với mẹ.
Dân tỉnh lẻ – những khi bị ức hiếp cũng chỉ biết chạy xe lang thang trên đường và nhìn mọi nơi sáng đèn với cảm giác xa lạ.
Chợ Bến Thành, hay những quán chè, quán cháo đặc sản Sài Gòn – bọn mình chưa bao giờ cảm thấy thân thuộc dù có đến mỗi ngày.
18 tuổi rời quê lên phố, được quăng ra đời, mỗi ngày chăm chỉ tạo mối quan hệ, khéo léo ứng xử để phòng trường hợp nhỡ may có việc gì còn có bạn bè bên cạnh, bố mẹ họ hàng ở xa không giúp kịp.
18 tuổi, lóc cóc chiếc xe ngày ngày đi về trong căn phòng nhỏ và trường học, co kéo một chút tiền bố mẹ gửi cho để đi ăn sinh nhật bạn cùng lớp. Không đi làm sao được, người ta khinh cho.
Cứ thế, những cô bé 18 tuổi từ quê lên học cách trưởng thành nhanh hơn, mạnh mẽ hơn, khéo léo hơn, biết cách quan sát hơn, biết điều hơn.
Các cô bé ngày xưa nay đã có những thành công nhất định. Hạnh phúc trong cuộc sống cá nhân, có những mối quan hệ bạn bè đồng nghiệp thân thiết, chăm chỉ học hành phát triển bản thân.
Các cô ấy đã biết cách mặc một chiếc váy đẹp, di chuyển nhẹ nhàng trên giày cao gót, biết cách trang điểm tinh tế và giao tiếp khéo léo với mọi người. Cô ấy đã từng bước trưởng thành rạng rỡ.
Chiếc thẻ ATM ngày đó – sẽ là một phần trong ký ức miền quê. Có người chối bỏ, có người trân quý, có người không cảm giác gì. Dù gì, đó cũng chỉ là nơi ta xuất phát. Còn điểm đến và hành trình, sẽ luôn mãi trong bàn chân ta.
Chúc các bạn – vững vàng và dịu dàng trong những ngày mùa thu đang đến nhé.

