Dạo gần đây trên Tik Tok nổi tiếng bộ phim thanh xuân “Lighter & Princess” của Trung Quốc. Đó là một bộ phim tình cảm thanh xuân rất đáng yêu với cặp đôi nam nữ chính yêu nhau từ thời đại học, trải qua dâu bể rồi lại về bên nhau.
Nhưng phân đoạn mà tôi nhớ nhất, không phải là cảnh yêu đương ngọt ngào, mà là đoạn cô bé diễn viên chính sinh hoạt trong câu lạc bộ trường đại học, bị một chị nhân viên đã ra trường ức hiếp, và hất nước vào mặt cô.
Cô gọi điện về cho mẹ. Mẹ cô nói với bố cô. Ngày hôm sau bố cô lên gặp thầy hiệu trưởng, nói vài lời, cô nhân viên kia bị gọi vào, và cúi đầu xin lỗi, tự lấy ly nước đổ lên đầu mình.
“Ồ, thì ra là công chúa thật à.” Cậu nam chính đã nói như thế sau khi nghe chuyện cô được bố “báo thù” cho.
Có lẽ ai trong chúng ta cũng mong mình được là cô nàng công chúa xinh đẹp, có gia thế và được nam chính yêu thương. Nhưng tôi thấy đồng cảm với cô nhân viên kia hơn. Nếu trong một bộ phim ít đi sự lãng mạn, và nhiều thực tế hơn, có lẽ sẽ có một phân cảnh cô gái kia vừa đi vừa khóc, vừa thương mình vì sao phải sống cúi đầu như thế, vừa giận tại sao mình không có một ông bố để dựa vào.
Dạo trước hay đi Grab Bike, có lần đi xe của một chú từ Bình Định vào. Chú bảo chú là gà trống nuôi con, bỏ Quy Nhơn vào đây đưa con gái một thi đại học. Nó đậu rồi chú ở đây nuôi nó 4 năm. Giờ con sắp tốt nghiệp rồi thì chú về quê lại.
“Cục vàng của chú đó” – chú nói như vậy.
Cuộc sống nơi thành thị đôi khi làm chúng ta quên mất mình đã từng là cô công chúa của gia đình. Mỗi ngày thêm một lớp phấn dày để gồng mình lên với thế giới. Chúng ta nghĩ rằng chỉ có những cô công chúa sống trong vòng tay yêu thương của bố mẹ mới xứng với tên gọi công chúa.
Chúng ta không phải là cô ấy. Tay của chúng ta đầy những đường gân. Làn da đã bắt đầu sạm vì nắng. Tóc luôn bết vì đội mũ bảo hiểm len lỏi trong làn xe dày đặc. Và luôn trong trạng thái tất tả, hối hả chạy dead-line.
Chúng ta tự nghĩ rằng – mình mà công chúa gì.
Suy nghĩ đó làm chúng ta cúi đầu nhiều hơn. Cam chịu nhiều hơn. Thiệt thòi nhiều hơn. Vì mình có xông lên lỡ có chuyện gì không ai đỡ.
Nhưng mà, sẽ luôn có một người sẽ rất buồn nếu bạn đánh rơi vương miện công chúa của mình. Người đó đã từng rất vui vẻ, hạnh phúc, có những giấc mơ công chúa sẽ vùng vẫy nơi vùng đất mới. Cô ấy vẫn đang trong bên trong bạn – chờ bạn tỏa sáng đúng với con người bên trong của chính mình.
Người cha chạy Grab Bike cũng vậy – cô con gái nhỏ của chú ấy sẽ mãi luôn là công chúa của chú.
Do vậy, nếu bạn đọc bài này, và cảm thấy rằng hôm nay mình đã quên rằng mình được sinh ra tuyệt vời như thế nào – hãy ngẩng đầu, nhìn vào gương, và lặp lại “Mình là nàng công chúa luôn được yêu thương.” Những câu tự khẳng định như thế sẽ giúp bạn luôn giữ một tâm thế ngẩng cao đầu.
Bạn – là một nàng công chúa luôn được yêu thương.
